Theo Reuters, Rise Brewing đang đề nghị Tòa án Tối cao xem xét lại các phán quyết của tòa cấp dưới, vốn bác bỏ cáo buộc cho rằng tên sản phẩm "Mtn Dew Rise" của PepsiCo đã xâm phạm nhãn hiệu "Rise" mà công ty này đang sở hữu.
Phiên xét xử dự kiến diễn ra trong nhiệm kỳ mới của Tòa án Tối cao, bắt đầu từ tháng 10 tới.
Tranh chấp bắt nguồn từ năm 2021, khi PepsiCo ra mắt đồ uống tăng lực vị trái cây mang tên "Mtn Dew Rise", hướng đến nhóm khách hàng sử dụng vào buổi sáng. Cùng năm, Rise Brewing khởi kiện, cho rằng việc sử dụng từ "Rise" trong tên sản phẩm khiến người tiêu dùng nhầm lẫn với thương hiệu cà phê đóng lon của công ty.
Rise Brewing yêu cầu PepsiCo bồi thường thiệt hại và đề nghị tòa án cấm tập đoàn này tiếp tục sử dụng tên gọi "Rise". Doanh nghiệp cũng cáo buộc PepsiCo, đơn vị đồng thời phân phối các sản phẩm cà phê mang thương hiệu Starbucks, đã cố tình tung ra một sản phẩm có tên gọi tương tự nhằm gây sức ép lên một đối thủ cạnh tranh trên thị trường.

Ở giai đoạn đầu, Thẩm phán liên bang Lorna Schofield chấp nhận yêu cầu của Rise Brewing và ban hành lệnh tạm thời cấm PepsiCo sử dụng tên "Mtn Dew Rise". Theo thẩm phán, các chứng cứ cho thấy việc sử dụng tên gọi này có thể gây ra "mối đe dọa sống còn" đối với hoạt động kinh doanh của Rise Brewing.
Sau quyết định trên, PepsiCo đã đổi tên sản phẩm thành "Mtn Dew Energy" trước khi ngừng kinh doanh hoàn toàn dòng đồ uống này vào năm 2024.
Tuy nhiên, năm 2022, Tòa phúc thẩm Liên bang khu vực số 2 đã hủy bỏ lệnh cấm tạm thời. Đến năm 2023, tòa sơ thẩm tiếp tục bác đơn kiện của Rise Brewing.
Theo tòa án, nhãn hiệu "Rise" có phạm vi bảo hộ không mạnh do từ "Rise" có mối liên hệ tự nhiên với cà phê và việc bắt đầu một ngày mới. Bên cạnh đó, sự khác biệt về thiết kế bao bì, cách xây dựng thương hiệu và hình thức trình bày giữa hai sản phẩm được đánh giá nổi bật hơn nhiều so với những điểm tương đồng, nên khó gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng. Phán quyết này tiếp tục được tòa phúc thẩm giữ nguyên vào năm 2024.
Trong đơn gửi Tòa án Tối cao, Rise Brewing lập luận rằng việc đánh giá sức mạnh của một nhãn hiệu là vấn đề thực tế và nên do bồi thẩm đoàn xem xét, thay vì do thẩm phán tự quyết. Công ty cũng cho rằng nhiều tòa phúc thẩm liên bang khác tại Mỹ đã áp dụng cách tiếp cận này.
Ngược lại, PepsiCo nhận định đây chỉ là một vụ tranh chấp nhãn hiệu thông thường, không đặt ra vấn đề pháp lý mới cũng như không tồn tại sự khác biệt trong cách áp dụng pháp luật giữa các tòa phúc thẩm liên bang để Tòa án Tối cao phải can thiệp.
Đáng chú ý, chính quyền Tổng thống Donald Trump cũng đã đề nghị Tòa án Tối cao không thụ lý vụ việc. Dù vậy, việc tòa đồng ý xem xét đơn kháng cáo cho thấy các thẩm phán muốn làm rõ tiêu chí đánh giá sức mạnh của nhãn hiệu và vai trò của thẩm phán, bồi thẩm đoàn trong các vụ kiện xâm phạm nhãn hiệu. Kết quả vụ án được dự báo sẽ có tác động đáng kể đến hoạt động bảo hộ và thực thi quyền sở hữu công nghiệp đối với nhãn hiệu tại Mỹ trong thời gian tới.
Trần Ân